๖ۣۜTiêu ๖ۣۜDao ๖ۣۜThư ๖ۣۜQuán

Thế gian nan đắc song toàn pháp… Bất phụ như lai, bất phụ khanh.

[DC] Chương 03.

Chương thứ ba

Đợi đến khi bình minh lên, chưởng quỹ và tiểu nhị hắc điếm bị Minh Thịnh Lan giải đến huyện nha Đồng thành. Dương Ý ở hậu viện luyện công, chỉ còn Hàn Nhạn Khởi trông giữ Tề Mi.

Hắn mặc dù chưa bao giờ tập võ, nhưng thủ đoạn ngày hôm qua hắn thể hiện, Minh Thịnh Lan cũng rất yên tâm giao phó Tề Mi cho hắn trông giữ. Hàn Nhạn Khởi cầm roi ngồi xuống, Tề Mi không dám vọng động.

Minh Thịnh Lan trong lòng từng nghĩ, hắn một thân công phu ngược người như vậy, có ân khách nào muốn ngoạn thử kiểu này không?

Minh Thịnh Lan không có hỏi, nếu hắn hỏi, Hàn Nhạn Khởi tất nhiên sẽ giải thích cho hắn. Trên đời này người thiên kì bách quái, mỗi người đều có sở thích không giống nhau, làm sao biết không ai thích ngoạn kiểu đó, sẽ có đi. Huống hồ loại phương pháp này chỉ đau da thịt, xong việc nhìn thấy đáng sợ, kỳ thực cũng chẳng cần dùng tới dược, qua hai ngày sẽ tự lành rất tốt.

Minh Thịnh Lan vừa đi, chỉ còn Hàn Nhạn Khởi và Tề Mi ở trong phòng, Tề Mi chán đến chết ngồi ngắm nghía chuôi dao gâm. Dao gâm này của nàng từ trước đến giờ không thấy vỏ, trên mũi nhọn luôn luôn hiện lên tia hàn khí, Tề Mi cầm trên tay ngoạn, tung từ cao xuống thấp, thật chẳng sợ bị cắt trúng tay.

Hàn Nhạn Khởi nhìn đến ngứa ngáy, nói: “Đại tỷ, cho ta ngoạn chút đi”

Tề Mi nghe hắn gọi “Đại tỷ”, trong lòng căm hận vô cùng, nhưng ngại roi trên tay hắn, cũng không dám động thủ, tức giận nói: “Dao gâm này sắc bén, sợ ngươi làm bị thương tay.”

Gặp Hàn Nhạn Khởi bộ dáng không thèm để ý, nàng lại nói: “Ngươi có biết ta vì sao không làm vỏ cho dao gâm này không?”

Hàn Nhạn Khởi hỏi: “Vì sao?”

Tề Mi nói: “Ta thấy dao gâm này cực kỳ sắc, bách luyện tinh cương, trộn lẫn với vẫn thiết, thiên hạ làm gì có vỏ nào giữ được. Ta mang nó nhiều năm như vậy, đều không dám khinh thường.”

Hàn Nhạn Khởi cầu xin: “Ta sẽ cẩn thận, ngươi cho ta ngoạn ngoạn tý thôi.”

Tề Mi thầm nghĩ, nếu hắn bị thương, ta cũng có cơ hội chạy trốn, miễn không để thương thế hắn quá nặng là được. Liền đem dao gâm ném qua, cắm vào tay vịn trên ghế Hàn Nhạn Khởi đang ngồi, chỉ cách tay hắn nửa phân.

Dao gâm này quả nhiên sắc bén, lưỡi dao thẳng nhẹ nhàng quăng đi một đường.

Hàn Nhạn Khởi kinh ngạc mức độ sắc bén của dao gâm có thể đến bậc này, rút ra vừa nhìn, để sát vào chỉ cảm thấy hàn khí bức người.

Tề Mi nói: “Tiểu tử, ngươi kiềm chế một chút.”

Hàn Nhạn Khởi giương mắt liếc nàng, cũng không tái cúi đầu, cứ như vậy nhìn cũng không nhìn đem dao gâm đang xoay tròn trên tay. Lúc có hơi chậm, sau đó càng lúc càng nhanh, dao gâm như hồ điệp xuyên hoa giữa ngón tay Hàn Nhạn Khởi cao thấp lay động, hư ảnh tầng tầng lớp lớp.

Lưỡi dao sắc bén, lại chẳng hề thương tổn một sợi lông của Hàn Nhạn Khởi, nhìn tốc độ và động tác, mạnh mẽ hơn Tề Mi gấp trăm lần.

Tề Mi trợn mắt há mồm: “Ngươi, ngươi rõ ràng không biết võ…”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Mặc dù chưa từng tập võ, nhưng từ nhỏ đã luyện tập công phu tay.”

Sắc mặt Tề Mi trắng bệch, nàng lúc trước không biết tiểu tử này có thân phận gì, mà nhìn kỹ năng kiến thức hắn lộ ra, lại nghe hắn nói “Từ nhỏ đã luyện tập công phu tay”, bây giờ nghĩ đến hắn cùng Minh Thịnh Lan đồng hành, chẳng lẽ… Chẳng lẽ đây là ngươi chăm sóc trọng phạm triều đình ở đại lao – Chưởng hình nhân trong truyền thuyết sao?

Tề Mi hành tẩu giang hồ nhiều năm, chưa bao giờ ngồi tù, nhưng nghe nói chưởng hình nhân rất lợi hại, được người vô cùng có bản lĩnh truyền dạy, thuở nhỏ luyện tập, tra khảo đánh đập phạm nhân, muôn hình vạn trạng. Nghe nói chỉ dùng roi liền có thể hoàn thành nhiệm vụ, nửa điểm võ công cũng không có, nhưng một roi đánh xuống lại có thể đánh chết một người khỏe mạnh.

Phàm là phạm nhân, vào trong tay bọn họ, không thể không nhận tội, nếu cứng đầu muốn chết thì muốn ngoạn muốn đánh đều tùy ý.

Cũng vì chức trách đặc thù, khó tránh khỏi thấy nhiều bí mật, lại sợ bị tiết lộ, cho nên chưởng hình nhân cả đời không thú thê, chỉ dưỡng cô nhi truyền từ đời này sang đời khác.

Vừa nghĩ tới tin đồn biến thái này của chưởng hình nhân, Tề Mi liền không rét mà run, nhưng không thể ở trước mặt tiểu tử này biểu lộ, nàng run giọng hỏi: “Kỹ xảo của ngươi, có phải là lệnh sư truyền dạy?”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Không phải sư phụ ta dạy còn có thể là ai? Ta từ nhỏ phụ mẫu đều mất, được sư phụ thu dưỡng.”

Tề Mi thầm nghĩ: Quả nhiên!

Tề Mi tâm niệm bách chuyển, Hàn Nhạn Khởi lại tò mò hỏi: “Đại tỷ, ta xem ngươi đối Minh Thịnh Lan thực sợ hãi, vì sao vậy?”

Tề Mi định chửi ầm lên, lại nghĩ tới ngày sau mình có khả năng rơi vào tay tiểu tử này, đành nén giận nói: “Hắn là binh, ta là tặc, sao có thể không sợ. Hơn nữa Minh bộ đầu uy danh truyền xa, bên người còn có một Dương Ý, ta làm sao là đối thủ.”

Hàn Nhạn Khởi chỉ biết Minh Thịnh Lan là danh bộ, lại không biết rõ hắn lợi hại như thế nào, Hàn Nhạn Khởi ít đi ra ngoài, mỗi ngày chỉ chuyên tâm luyện “Công phu tay”, liền hỏi: “Như thế nào… Minh Thịnh Lan rất lợi hại sao?”

Tề Mi trừng mắt: “Ngươi không biết?”

Hàn Nhạn Khởi ngượng ngùng: “Không biết.”

Tề Mi sáng tỏ, nàng nhớ tới lời đồn đãi có nói, chưởng hình nhân ngày ngày đều làm bạn với phạm nhân, sao có thể đi ra ngoài nghe người ta bát quái, thở dài nói: “Kia cũng chưa hẳn, Minh bộ đầu kế thừa danh gia, nếu không phải xuất thân triều đình, võ lâm hiện nay sẽ lấy hắn như thiên lôi sai đâu đánh đó. Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, chính khí nghiêm nghị a, danh dự trên giang hồ cũng thập phần cao.”

Hàn Nhạn Khởi nghe nàng nói “Chính khí nghiêm nghị”, liền nghĩ đến bộ dáng tùy ý thường ngày của Minh Thịnh Lan, thật sự nhìn thế nào cũng không giống danh bộ. Trái lại cái người bằng hữu lạnh như băng của hắn, thoạt nhìn giống bộ đầu hơn.

Trên đời này, con người đều có một điểm chung, đó là tự cho mình là đúng, trong đầu nổi lên ý niệm gì liền dậy sóng, càng nghĩ càng cảm thấy thật, chắp vá phụ họa, chính mình hù dọa chính mình.

Hiện tại, Minh Thịnh Lan cùng Tề Mi đều hiểu lầm thân phận của Hàn Nhạn Khởi, buồn cười chính là, hai người bọn họ sở đoán, đều hoàn toàn khác nhau, mà Hàn Nhạn Khởi chẳng mảy may biết gì cả.

Tề Mi vô cùng phiền muộn: “Biết vậy ta không thèm tới tìm ngươi, thật là tự mình tác nghiệt a…”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Cảm thán không nên tới tìm ta, không bằng cảm thán ngươi lúc trước như thế nào bị coi là kẻ trộm ni.”

Nói đến việc này, Tề Mi hai mắt tỏa sáng, nói: “Không không không, ngươi không hiểu, làm kẻ trộm, cũng rất nhiều khoái hoạt.”

Hàn Nhạn Khởi buồn cười: “Khoái hoạt hay không khoái hoạt ta không biết, ta chỉ biết từ trước đến nay kẻ trộm ở chỗ chúng ta bắt được đều bị đánh mềm thây.”

Tề Mi nghe xong nghĩ, đây là cao nhân cùng nghề, dù cho trộm cũng không dám trộm trên đầu chưởng hình nhân.

Nàng nói: “Aiz… Ta cũng không thiếu tiền, chính là sau khi trộm thành công đồ vật nào đó thì cảm thấy một loại khoái ý, thật sự không có gì so sánh bằng, tựa như người thích ăn, người thích ngủ, còn ta thích trộm, cho nên giang hồ mới bảo ta là “tặc” “

Hàn Nhạn Khởi nói: “Ngươi trộm đồ rất lợi hại phải không?”

Tề Mi nâng tay lên, quơ quơ ngọc bội: “Ngươi nói thử xem?”

Hàn Nhạn Khởi vừa nhìn, ngọc bội kia không phải buộc ở thắt lưng mình sao, sửng sốt, lập tức cười to: “Thật sự là thần hồ kỳ kỹ.”

Tề Mi bĩu môi: “Muốn nói thần hồ kỳ kỹ, Dương Ý còn ở đây, ta sao dám nhận.”

Hàn Nhạn Khởi nghi hoặc, nàng lời này là có ý gì, khó hiểu hỏi: “Dương Ý? Hắn…”

Tề Mi thấy vẻ mặt hắn, kinh ngạc nói: “Đừng nói ngươi không biết nha?”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Biết cái gì?”

Tề Mi nhất thời im lặng, xem ra tiểu tử này bình thường thật đúng là chưa từng ra khỏi cửa nhà, ngay cả Dương Ý là ai cũng không biết. Nàng đành nhún vai, nói: “Dương Ý là người cùng nghề với ta, nhưng so với ta thì mạnh hơn nhiều.”

Hàn Nhạn Khởi kinh ngạc: “Cái gì? Dương Ý là tặc?”

Tề Mi sửa lại: “Đúng vậy, là đạo tặc, rất mạnh.”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Nhưng… Nhưng Minh Thịnh Lan là bộ đầu a, bọn họ sẽ như thế nào…”

Tề Mi thả tay nói: “Không chỉ như vậy, hai người này còn là biểu huynh đệ nha…”

Hàn Nhạn Khởi thở dài: “Thật là chuyện lạ, hai huynh đệ một người là bộ đầu, một người là đạo tặc, có thể so với Liễu Hạ Huệ cùng đạo chích xưng huynh gọi đệ đi. Theo như ngươi nói Minh Thịnh Lan chính khí nghiêm nghị, hắn tại sao không bắt Dương Ý?”

Tề Mi cười nói: “Sao lại không có, ngươi không thấy bọn họ như hình với bóng sao, Minh bộ đầu tự nói chính mình giờ giờ khắc khắc trông giữ Dương Ý, không cho hắn phạm tội.”

Hàn Nhạn Khởi vỗ tay cười to: “Thật thông minh, nhân tình pháp lý đều trọn vẹn a.”

Lúc này, Minh Thịnh Lan đẩy cửa đi vào: “Các ngươi đang cười cái gì?”

Tề Mi lập tức ngồi ngay ngắn, nói: “Không có gì, Minh bộ đầu ngươi về rồi.”

Minh Thịnh Lan đi tới cầm ly trà uống một hơi: “Tề cô nương, ngươi thật ra rất thông minh, cũng không giống như ta nghe vị kia nói ngươi là tặc thâu thiên.”

Tề Mi ngọt ngào cười: “Minh đại ca, đây là ngươi nào nói, tiểu nữ từ trước đến nay vô cùng an phận.”

Minh Thịnh Lan “phốc” một tiếng, đem trà trong miệng phun hết ra, liên tục xua tay: “Không dám nhận, không dám nhận, nếu ngươi không bị Nhạn Khởi nhìn thấu tuổi, ta còn cảm thấy một tiếng “đại ca” này kêu rất tốt, nhưng hiện giờ, ta tuyệt không dám cảm thụ, thất lễ thất lễ, ta nên gọi ngươi đại tỷ mới đúng.”

Tề Mi vẻ mặt nhất thời đỏ trắng xanh một trận, rất đặc sắc, cuối cùng còn cười lớn hơn: “Đại tỷ cũng được…”

Minh Thịnh Lan liếc mắt nhìn thấy dao gâm trong tay Hàn Nhạn Khởi, nói: “Đúng là hảo binh khí, thật sự sắc bén.”

Minh Thịnh Lan thấy hắn không tốn chút sức ngoạn dao gâm, trong lòng cả kinh, bất động thanh sắc cười nói: “Sắc thì có sắc, đáng tiếc quá ngắn, tấc ngắn tấc hiểm a.”

Hàn Nhạn Khởi bỗng nhiên cười ha ha: “Dao gâm này còn rất mỏng, rất không thích hợp làm binh khí.”

Minh Thịnh Lan hỏi: “Ngươi nói như vậy, chính là biết nó thích hợp làm cái gì đi?”

Hàn Nhạn Khởi hơi đỏ mặt nhìn Tề Mi, tiến đến trước mặt Minh Thịnh Lan, đem dao hướng lên cánh tay Minh Thịnh Lan, nhẹ nhàng vẽ…

Minh Thịnh Lan chỉ cảm thấy một trận tê dại, một tia khoái cảm từ miệng vết thương chậm rãi lan ra, chạy khắp toàn thân, nhịn không được hưng phấn đến run rẩy, hạ thân lại lặng lẽ ngẩng đầu.

Nhìn miệng vết thương, chỉ là vết máu tinh tế, chẳng hề đau đớn.

Minh Thịnh Lan lần thứ hai bị Hàn Nhạn Khởi làm cho cứng rắn đứng lên, không khỏi xấu hổ buồn bực, có chút quẫn bách xoay người qua, đưa lưng về phía Tề Mi, thấp giọng nói: “Ngươi…”

Hàn Nhạn Khởi mở to hai mắt, vô tội cười hì hì: “Thế nào, chơi rất vui sao?”

Minh Thịnh Lan nhìn hắn biểu tình giống như hài đồng, dở khóc dở cười, chẳng biết nên nói cái gì mới tốt.

Aiz…

Không hiểu là hắn ngây thơ thật, hay là giả vờ ngây thơ, người sống trong kỹ quán, lại không rành thế sự vậy sao?

Hết chương thứ ba

Single Post Navigation

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: