๖ۣۜTiêu ๖ۣۜDao ๖ۣۜThư ๖ۣۜQuán

Thế gian nan đắc song toàn pháp… Bất phụ như lai, bất phụ khanh.

[DC] Chương 12.

Chương thứ mười hai

Hôm nay thật đúng là vừa ra đã có trò hay, diệu phẩm kim liên chân chính ngược lại không hề can hệ đến kỹ nữ gì đó, làm cho người trong phong nguyệt như Hàn Nhạn Khởi chẳng biết là nên khóc hay nên cười.

Nhưng từ khi Hàn Nhạn Khởi xuất môn đến nay, đây là lần đầu nhìn thấy “Diễm hồ”.

Diễm hồ là một loại thuật ngữ ám chỉ hạ giả nắm giữ danh khí, diễm hồ còn có hai đại phân loại, xuân hồ cùng liên hồ. Sở dĩ có phân loại này, bởi vì liên hồ là danh khí trên người nữ nhân, mà xuân hồ, lại là danh khí trên người nam nhân ________ nam nhân ở đây, đặc biệt ám chỉ long dương phân đào phía dưới kia.

Xuân hồ và liên hồ thuộc loại diễm hồ, phía dưới mỗi người đều nhỏ.

Mà đối ứng với diễm hồ chính là diễm qua, thượng giả nắm giữ danh khí. Chiếu theo như dân gian nói, mỗ mỗ mỗ “Kim thương không ngã”, kia cũng có thể xem như là diễm qua, hoặc nói tính chất của diễm qua là kim thương không ngã.

Trên người Trầm Thiên Tinh có “Độ hương”, không thể nghi ngờ, đúng là “Xuân hồ”.

Hàn Nhạn Khởi từ nhỏ học tập giường kỹ, khi nhận thức danh khí, bất đầu từ diễm hồ sơ khai, mục tiêu của hắn chính là thu thập thật nhiều diễm hồ, tất nhiên sự tình này đều nhắm vào người trong phong nguyệt.

Hiện giờ xuất môn chưa bao lâu, có thể gặp được thượng đẳng danh khí cực kỳ hiếm thấy, Hàn Nhạn Khởi không khỏi đứng ngồi không yên, luôn nghĩ tới tư thái đi đường của Trầm Thiên Tinh.

Đây đúng là người trong nghề nhìn môn đạo, mà kẻ ngoài nghề như Minh Thịnh Lan nhìn chẳng chút cảm thấy được bất thường, Hàn Nhạn Khởi lại tâm dương khó nhịn.

Hắn ở trong phòng bất an đi tới đi lui, Minh Thịnh Lan cũng cảm giác có điều không đúng, hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”

Hàn Nhạn Khởi thở dài, nói: “Ta thực khổ não.”

Minh Thịnh Lan nói: “Vì cái gì khổ não?”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Ta đang suy nghĩ, rốt cuộc là nên hay không nên đi tìm Trầm Thiên Tinh, ta thực do dự.”

Minh Thịnh Lan nói: “Ngươi tìm hắn? Ngươi muốn chạy đến nói cho hắn biết, cặp chân kia của hắn là danh khí?”

Hàn Nhạn Khởi nột nột nói: “Không có a…”

Minh Thịnh Lan nói: “Vậy ngươi là vì sao?”

Hàn Nhạn Khởi vừa rên rỉ nói: “Không nhìn kỹ một lần, ta thật sự không cam lòng.”

Minh Thịnh Lan đen mặt nói: “Ngươi… Ngươi còn nói ngươi không có ý định chặt cặp chân kia.”

Hàn Nhạn Khởi xua tay lia lịa: “Không phải không phải, ta chỉ là muốn nhìn, đây thật là lần đầu tiên ta nhìn thấy xuân hồ danh khí sống động như vậy, làm sao có ý định chặt bỏ gì đó. Hơn nữa, người chẳng lẽ không nhìn ra sao? Hắn đã từng bị phá thân.”

Minh Thịnh Lan suýt nữa phun ra, nói: “Phá, phá thân? Cũng không phải nữ nhân, phá cái gì thân a! Ngươi nếu muốn nói hắn không phải xử nam, đó là khẳng định, bằng địa vị nhà hắn, làm sao có thể còn là xử nam.”

Hàn Nhạn Khởi nói: “Ta là nói… Hắn từng bị nam nhân thượng qua…”

Minh Thịnh Lan hồi lâu mới kỳ quặc, hỏi: “Điều này cũng có thể nhìn ra?”

Hàn Nhạn Khởi nhỏ giọng nói: “Ta còn nhìn ra ngươi ước chừng là lúc mười bảy tuổi…”

“Đừng nói nữa!” Minh Thịnh Lan cắt lời hắn, đỡ trán nói: “Chúng ta đến khách điếm hắn trọ tìm hắn…”

Hai người đến khách điếm Trầm Thiên Tinh trọ lại, đứng ở bên dưới, đang định đi lên, không nghĩ tới cửa sổ lầu ba mãnh liệt bị phá vỡ, nhìn kỹ trái lại rõ ràng là một người bị đánh bay ra, thuận đường làm đụng vỡ cửa sổ.

Người nọ trên không trung ổn định thân hình cực kỳ miễn cưỡng, chật vật rơi xuống mặt đất, suýt nữa ngã nhào. Hắn vừa hạ xuống, tất cả mọi người xung quanh sợ đến mức đều tản ra, kinh ngạc đứng nhìn.

Võ lâm cao thủ trong truyền thuyết nha, từ trên lầu ba ngã xuống mà không có chuyện gì, lão bà lão mụ, mau ra xem đại hiệp!

Người nọ đứng vững vàng rồi ngẩng đầu, nhất thời khiến nhiều thiếu nữ ở đây một trận kinh diễm. Người nọ trẻ tuổi tuấn tú, lớn lên đẹp mắt làm người ta khó dời tầm mắt, khóe môi còn lộ ra mạt cười bất đắc dĩ.

Minh Thịnh Lan liếc mắt nhìn người nọ, liền kinh ngạc nhíu mày, hắn tại sao lại ở chỗ này?

Tiếp theo, cửa sổ bị phá kia xuất hiện một người.

Trầm Thiên Tinh.

Hắn nâng cằm kim liên nhìn người bên dưới, lạnh lùng nói: “Cút đi, hỗn đản.”

Người nọ nhỏ giọng khép nép nói: “Thiên Tinh, ngươi đừng như vậy, ta sai lầm rồi…”

“Ngươi sai cái gì?” Trầm Thiên Tinh đánh gảy lời hắn, “Là ta sai mới đúng, ta như thế nào cùng loại cặn bã như ngươi kết giao bằng hữu a, ngươi hiện tại liền cút cho ta.”

Người nọ nói: “Đừng mà, Thiên Tinh, ta biết ngày đó ta sai rồi, nhưng thật sự là ta không cố ý, ta là vô tình a!”

Trầm Thiên Tinh bỗng nhiên giận tím mặt, xoay người cầm một bình hoa ném xuống.

Hắn từng luyện võ nên ném rất chuẩn, bình hoa kia thẳng tắp rơi lên đầu người nọ, may mắn người nọ bên dưới võ công không tồi, tránh kịp.

Trầm Thiên Tinh gặp vật không ném đến người, buông kim liên ra, quay lại trong phòng chọn vài đồ vật lớn ném xuống phía dưới.

Vì thế đám người bên dưới càng tản ra, người nọ xê dịch tránh né, nhưng đồ vật vẫn còn nhiều lắm, dân tình vây xem bắt đầu kinh hô, “Kim bồn (chậu rửa mặt) bằng vàng!”

“Thanh hoa tử hảo hạng.”

“Còn có bồn hoa ngũ xích cao.”

… Đều đập vỡ.

Trầm Thiên Tinh bận rộn một trận, xem ra trong phòng đồ vật gì đó đều cấp ném hết, ngay cả ghế dựa cũng ném xuống luôn, trừng mắt hậm hực tức giận liếc nhìn người nọ, phất tay áo bỏ đi.

Người nọ bên dưới khom lưng thở hổn hển nhìn lên phía trên, thở dài một tiếng.

Dân tình vây xem thấy nhân vật chính đã đi rồi, nghĩ không còn tuồng để coi, liền nhộn nhịp giải tán.

Minh Thịnh Lan lúc này mới lôi kéo Hàn Nhạn Khởi đi qua, vỗ vỗ bả vai người nọ.

Người nọ vừa quay đầu, ngạc nhiên nói: “Hoa lan nhỏ!”

“… Cút.”

“Phốc.” Hàn Nhạn Khởi lặp lại lời người nọ, “Hoa lan nhỏ?”

Minh Thịnh Lan trừng mắt nhìn hai người, hỏi: “Ngươi tại sao lại ở đây?”

Người nọ nói: “Ta cũng muốn hỏi ngươi, hoa lan nhỏ a, sao ngươi lại ở đây?”

Minh Thịnh Lan nói: “Đừng gọi ta hoa lan nhỏ…”

Người nọ nói: “Vì cái gì a?”

Minh Thịnh Lan nói: “Tóm lại ngươi đừng gọi! Dọa người…”

Người nọ nói: “Ta cứ gọi…”

“Ngươi cũng đừng bức ta…” Minh Thịnh Lan híp mắt nói.

Người nọ trầm mặc một chút, liên thanh nói: “Hoa lan nhỏ hoa lan nhỏ hoa lan nhỏ hoa hoa hoa hoa hoa lan hoa!”

Minh Thịnh Lan từng chữ từng chút, từ trong kẽ răng rít ra ba chữ.

“Ong, mật, nhỏ!”

Người nọ ngọt ngào ứng một tiếng, nói: “Ai, ta ở đây!”

“Phốc… Khụ khụ… ” Hàn Nhạn Khởi cười thở không nổi, ôm bụng nói: “Ngươi, hai người các ngươi thật ấu trĩ!”

Minh Thịnh Lan mặt không chút thay đổi chỉ vào người nọ nói, “Đây là đồng liêu cũ của ta, hiện giờ đã điều tới Giang Nam, hắn gọi Thước Kỳ Diệu.” Lại chỉ vào Hàn Nhạn Khởi nói, “Đây là đồ nhi của bạn tốt sư phụ ta, Hàn Nhạn Khởi.”

Thước Kỳ Diệu cười tủm tỉm, nói: “Chào ngươi a, chim nhạn.”

Hàn Nhạn Khởi thậm chí chưa kịp phản bác không được gọi mình “chim nhạn”, trừng mắt nửa ngày, mới nói: “Ngươi… Ngươi gọi Thước Kỳ Diệu?”

Minh Thịnh Lan cướp lời: “Ngươi có thể gọi hắn Kỳ Diệu nương.”

“Phốc ha ha ha ha ha…” Hàn Nhạn Khởi vui mừng hớn hở nói, “Ta còn tưởng bộ đầu dở người chỉ có Minh Thịnh Lan, không nghĩ tới a, xem ra ta nhân thức sai lầm rồi.”

Thước Kỳ Diệu cũng không sinh khí, nói: “Đều là bạn tốt mà, ngươi có thể gọi ta ong mật nhỏ, hoặc là Kỳ Diệu nương đều được, đều tốt!”

Hàn Nhạn Khởi cũng thập phần thích tính cách Thước Kỳ Diệu này cởi mở hào sảng, cười nói: “Vậy ta đây không khách khí… Ngươi có thể gọi ta chim nhạn, ha ha!”

Minh Thịnh Lan nói: “Hiện tại ngươi có thể trả lời vấn đề của ta chưa? Ngươi tại sao lại ở đây?”

Thước Kỳ Diệu lắc đầu: “Ai… nói ra rất dài dòng a…”

Minh Thịnh Lan nói: “Vậy trước theo chúng ta quay về khách điếm, từ từ nói.”

Thước Kỳ Diệu gật đầu: “Cũng tốt.”

Ba người cùng nhau trở lại khách điếm, thời gian đã đến bữa trưa, Tề Mi và Dương Ý người ở một bàn, Dương Ý ôm kiếm chẳng nói câu nào, Tề Mi chán đến chết nhìn hắn, tán dóc thế nào Dương Ý cũng không thèm để ý tới nàng.

Tề Mi phát hiện bọn họ trở lại, reo lên: “Các ngươi sao lâu như thế mới trở về, Dương Ý chán muốn chết.”

Minh Thịnh Lan nói: “Gặp chút chuyện.”

Tề Mi nhìn thấy Thước Kỳ Diệu, “Ế” một tiếng, đi quanh hắn vài vòng, nói “Ngươi như thế nào nhìn quen mắt như vậy a…”

Thước Kỳ Diệu cười hì hì nói: “Ngươi không nhớ ta, nhưng ta vẫn còn nhớ ngươi, thâu thiên thủ đỉnh đỉnh đại danh a, lúc trước ta từng tham gia truy bắt ngươi.”

“Là ngươi!” Tề Mi bừng tỉnh đại ngộ, sắc mặt khó coi, nói “Chính là ngươi, làm hại ta ba ngày ba đêm chưa được ngủ.”

Thước Kỳ Diệu nói: “Vậy mà không bắt được ngươi nha, không nghĩ tới bị hoa lan nhỏ bắt được.”

“Đều là người quen thì tốt rồi, Dương Ý, sao ngươi chẳng nói câu nào?” Minh Thịnh Lan nói.

Dương Ý nâng mí mắt, liếc nhìn Thước Kỳ Diệu một cái, vẫn là im lặng.

Thước Kỳ Diệu ngồi bên cạnh hắn, khoát tay lên vai hắn, nói: “Tiểu mị ngươi thế nào rồi? Thấy ta nên tâm tình không tốt sao?”

“Ha ha ha ha ha… ” Lúc này cười không chỉ Hàn Nhạn Khởi, còn có Tề Mi.

Dương Ý dường như tập mãi thành quen, liếc mắt trắng dã nhìn Thước Kỳ Diệu.

Minh Thịnh Lan ngồi xuống, nói: “Bây giờ nói đi, ngươi như nào cùng Trầm Thiên Tinh cãi nhau?”

“Không phải cãi nhau.” Thước Kỳ Diệu uốn nắn, “Ta và hắn là bạn tốt.”

Minh Thịnh Lan cười nhạo nói: “Bạn tốt? Thật sự là bạn tốt, không tiếc dùng đồ sứ Cảnh Thái lam ném ngươi.”

Thước Kỳ Diệu đỏ mặt nói, “Đây không phải là ngoài ý muốn sao, ai bảo bạn tốt không được cãi nhau.”

Minh Thịnh Lan nói, “Ngươi lại làm ra chuyện xấu gì?”

Thước Kỳ Diệu thở dài, bắt đầu tự mình giải thích.

Nguyên lai sau khi Thước Kỳ Diệu bị điều đến Giang Nam rất nhiều năm chưa từng hồi kinh, vừa vặn năm hắn trở về kinh thành báo cáo công tác, hắn cũng không vội, ở trên đường Kim Lăng xảo ngộ với Trầm Thiên Tinh. Thước Kỳ Diệu vốn thích kết giao bằng hữu, gặp Trầm Thiên Tinh, liền muốn cùng hắn kết thành bằng hữu, Trầm Thiên Tinh cũng có chút thưởng thức tính hài hước của Thước Kỳ Diệu, vì thế hai ngươi nhất kiến như cố, cảm tình nhanh chóng tốt lên.

Chính là Thước Kỳ Diệu người này, cái gì cũng tốt, chỉ có tật xấu là mê rượu. Một ngày cùng Trầm Thiên Tinh uống rượu, Trầm Thiên Tinh tửu lượng không tốt, uống hai chén đã mơ mơ màng màng. Khi Thước Kỳ Diệu uống đến ngà ngà say, nhìn dáng vẻ say rượu của Trầm Thiên Tinh, thế nhưng tưởng nhầm là tuyệt sắc mỹ nhân, rượu làm bà mối, Thước Kỳ Diệu uống nhiều đến hỏng mắt, đem bạn tốt biến thành mỹ nhân, cư nhiên thượng Trầm Thiên Tinh.

Ngày hôm sau Trầm Thiên Tinh phát hiện mình bị Thước Kỳ Diệu vũ nhục, làm sao bằng lòng bỏ qua, cùng Thước Kỳ Diệu đại chiến một trận, Thước Kỳ Diệu đuối lý không dám đánh trả, còn muốn cầu Trầm Thiên Tinh tha thứ.

Hai người cứ như thế hết lần này đến lần khác dây dưa suốt một thời gian, Trầm Thiên Tinh vì tránh mặt Thước Kỳ Diệu mới đi đến Kim Liên huyện, ai ngờ Thước Kỳ Diệu như giòi trong xương như hình với bóng đuổi theo tới, liền xảy ra sự tình khi nãy.

Minh Thịnh Lan nghe Thước Kỳ Diệu tỉ mỉ kể xong, nhất thời á khẩu không nói nên lời, hắn tuy rằng không hảo nam phong, cũng nghe ra có điểm bất thường. Thước Kỳ Diệu là ai? Tốt xấu gì cũng là bộ đầu, sao có thể uống rượu say rồi làm ra loại chuyện như vậy? Người kia lại tuấn tú như thế, nam nhân và nữ nhân cũng có thể nhận sai? Hơn nữa Trầm Thiên Tinh ngày thường đâu chắng có chút nương khí nào.

Rõ ràng, Thước Kỳ Diệu này là tên hỗn đản, bất tri bất giác sớm đã đối với Trầm Thiên Tinh nổi lên tình ý, mượn rượu thượng người. Còn cố tình Thước Kỳ Diệu từ trước đến giờ không bính nam nhân, thật sự cho là mình uống rượu làm sai chuyện, mỗi ngày đều cầu “bạn tốt” tha thứ.

Minh đại bộ đầu năng lực suy đoán phi phàm, đoán liền tám chín phần mười, chỉ vào Thước Kỳ Diệu, vô cùng đau đớn.

“Ngươi nói ngươi nên làm sao bây giờ?”

Thước Kỳ Diệu thành khẩn nói, “Ta đây cũng chẳng biết làm sao, nên muốn hỏi ngươi một chút.”

Hàn Nhạn Khởi hất cằm cười ha hả, nói: “Này có gì khó, ngươi thu hắn là được, người khác muốn tìm cũng tìm không ra nhân vật tốt như vậy a.”

Thước Kỳ Diệu kinh ngạc nói :”Hắn là nam nhân.”

Hàn Nhạn Khởi rung đùi đắc ý nói: “Ta chỉ biết ngươi thượng hắn, hơn nữa hắn đối với ngươi cũng có ý tứ, mà tối trọng yếu chính là… Hắn có “Độ hương”!”

_____________________

Edit nói ra suy nghĩ của mình: Trung khuyển công x ngạo kiều thụ đã lên sàn =.=

Hết chương thứ mười hai

Single Post Navigation

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: