๖ۣۜTiêu ๖ۣۜDao ๖ۣۜThư ๖ۣۜQuán

Thế gian nan đắc song toàn pháp… Bất phụ như lai, bất phụ khanh.

[TTTCH] Chương 40

Chính văn đệ tứ thập chương

14417hinh-nen-nhung-giot-suong-tren-canh-truc

Lão chưởng quỹ khách điếm đã làm ba mươi hai năm, được cho là lão điếm tử, tự nhiên không muốn vì chút lợi ích nhỏ này mà hãm hại khách nhân, hơn nữa hai tiểu thiếu niên giữa mi nhãn trông không hề yếu kém, lập tức cân cấp Mục Tử Thạch xem, chỉ vào vạch trên cân tiểu ly, nói: “Đây là vạch một lượng, đây là vạch một tiền, đúng không? Ngài xem, chuẩn bốn tiền, ở hai ngày liền đủ, cơm chiều muốn ăn cái gì, chút nữa nói cùng tiểu nhị, đưa hai tiểu ca nhân vào phòng.”

Mục Tử Thạch đem cách dùng cân tiểu ly âm thầm ghi nhớ trong đầu, nói: “Lão bá cân thật chuẩn, nếu như thế, chúng ta liền ở hai ngày!”

Tay lôi kéo Tề Thiếu Xung, đi theo tiểu nhị nhỏ tuổi khỏe mạnh kháu khỉnh gọi là Vương Tam.

Trên đường Mục Tử Thạch nhỏ giọng hỏi Tề Thiếu Xung: “Ngươi vừa rồi có để ý cân tiểu ly kia không? Chúng ta cũng phải học, sau này có lẽ dùng tới.”

Tề Thiếu Xung nhất thời thực khẩn trương cũng thực tự trách: “Ta không để ý!”

Mục Tử Thạch mở miệng định tổn hại hắn vài câu, chính là nhịn xuống, vẻ mặt ôn hòa nói: “Quên đi, ta lát nữa tái dạy ngươi… Đã đói bụng chưa? Muốn ăn điểm tâm gì không?”

Tề Thiếu Xung thấy hắn không sinh khí, ánh mắt loan loan, cúi đầu ngoan ngoãn suy nghĩ buổi tối ăn gì, nghĩ ngợi hồi lâu, cảm thấy cần phải ngồi xổm mao xí một chút, trước quét sạch hủ bại, mới có thể bổ sung nhân tài tinh mới.

Đi đến hậu viện, Vương Tam mở cửa phòng: “Nhị vị nhìn một cái, có hài lòng không?”

Mục Tự Thạch nhìn gian phòng không lớn, bày biện cũng đơn giản, bất quá một giường một bàn hai ghế, nhưng đệm chăn rất dày, không có mùi gì lạ, cửa sổ dán miên chỉ (vải giấy), trong góc còn có chậu than, có lẽ sẽ không lạnh, vội buông bao vải, cười nói: “Rất tốt, vất vả tiểu nhị ca.”

Tề Thiếu Xung lần đầu rời cung đã ngủ trong căn miếu đổ nát, từ cửu trọng thiên thoáng cái rơi xuống mười tám tầng địa ngục, giờ phút này có thể trở lại noãn ốc dân gian, hiển nhiên không có ý kiến, chỉ nói: “Làm chút đồ ăn đem qua đây, còn muốn mấy dũng nước ấm.”

Vương Tam đáp ứng, cười nói: “Tiểu Gia, làm cho nhị vị ngài thịt viên chua ngọt, nửa cái chân dê hầm cách thủy, tố tam tiên sao (rau, củ, nấm xào), cơm ống tre, ngài xem?”

Tề Thiếu Xung nghe xong cảm thấy thật mới mẻ, nói: “Kia liền như vậy đi.”

Mục Tử Thạch lại chần chờ phút chốc, nói: “Cái đó… Cần bao nhiêu bạc?”

Vương Tam gặp nhiều nên có phần tinh tế, vội thu xếp tinh thần tính cho hắn nghe: “Thịt viên hai mươi văn, là sở trường của đại sư phụ trong điếm chúng ta, nhập đông tố tam tiên hơi đắt, tính ngài ba mươi văn, chân dê, chưng cách thủy trong tiểu sa oa, nấu nhừ thơm phức, ăn ngon đến vả vào mặt cũng không chịu quăng đũa, năm mươi văn vô cùng rẻ, tổng cộng một tiền, cơm trắng tặng không, còn tặng thêm ngài phần canh cải trắng cho trẻ em.”

Vương Tam sinh ra hàm hậu, miệng lưỡi lại rất lanh lợi, một phen nói đến sinh động như thật, mùi thịt dê cơ hồ đều bay ra, Tề Thiếu Xung nghe xong trộm nuốt ngụm nước miếng, bụng nhỏ vang lên tiếng cô lỗ.

Mục Tử Thạch nhìn mắt hắn liên tục phóng quang, thở dài: “Bạc chút nữa tới quầy thanh toán, được không?” Cũng sợ một tiền này bị Vương Tam tham đi.

Vương Tam chẳng có nửa phần không vui: “Cần phải như thế, tiểu gia ngài an tâm, bổn điếm mở cửa đã bốn mươi năm, tuyệt đối không có tiểu nhị vụng trộm ăn bớt, ta nếu hầu hạ ngài thoải mái, liền thưởng tiền trinh cho hai cái chân chạy này, còn nếu không tốt, ngài cứ việc nói cho chưởng quỹ!”

Nói đến thấu đáo như vậy, Mục Tử Thạch thật có vài phần ngượng ngùng, từ trong bao lấy ra một tiểu bạc vụn, hướng lòng tay Vương Tam nhét vào, cười nói: “Làm phiền tiểu nhị ca, giúp ta đem cân tiểu ly lại đây, nếu đồ ăn làm hảo, cũng cùng đem vào,… Nếu là thuận tiện, tái mua giúp ta hai cái lí y (áo trong).”

Nói xong lấy thêm mười đồng: “Này… Cấp ngươi mua rượu uống!”

Đợi Vương Tam đi ra, quay đầu hung tợn trừng Tề Thiếu Xung: “Chút nữa bạc tiêu hết, thời điểm ngươi đói bụng cũng không cho phép khóc.”

Tề Thiếu Xung thế nhưng không sợ: “Tiêu hết lại kiếm, mới vừa rồi ta nhìn thấy phía đông đầu thôn có người mở sạp viết thư tín, năm đó ta cùng mẫu thân một mình từ Giang Nam đi đến kinh thành, chỉ mang theo ba lượng bạc.”

Mục Tử Thạch ngẩn ra, không thể tưởng tượng một hoàng tử cực kỳ tôn quý chẳng rành thế sự, lại có cõi lòng tùy ngộ nhi an với nghịch cảnh tốt như vậy, không khỏi nhìn với cặp mắt khác xưa, gật đầu: “Ngươi nói rất đúng…”

Suy nghĩ vừa chuyển, từ trong ngực lấy ra phòng khế (giấy mua bán nhà), tỉ mỉ phóng bên người Tề Thiếu Xung: “Nếu đôi ta không cẩn thận thất lạc, ngươi cầm cái này, chính mình đi đến điền trang chờ ta.”

Tề Thiếu Xung nói: “Ta nhận thì không việc gì, nhưng chúng ta nhất định đừng rời nhau.”

Mục Tử Thạch cười không đáp, trong chốc lát Vương Tam đem cân tiểu ly, trà nóng, đồ ăn lại đây, hai người thừa dịp ăn  nóng, thịt dê chưng quả thực mềm tan, tố tam tiên cũng xào đến thanh sảng giòn rụm, thịt viên chua chua ngọt ngọt, tuy là thức ăn dân gian bình thường, hình dạng cũng không tinh xảo đẹp mắt, hương vị so với trong cung lại nùm liệt hàm hương hơn, Tề Thiếu Xung hai ngày chưa được ăn bữa cơm ngon, miệng há rộng, một trận phong quyển tàn vân, ăn đến bụng tròn xoe, đánh một cái ợ: “Hảo thống khoái!”

Mục Tử Thạch nặng tâm tư trong miệng không có mùi vị, liền tùy tiện lùa hai miếng cơm ăn chút rau, sau đó quan môn bế hộ, thật cẩn thận lấy ra tất cả ngân lượng, dùng cân tiểu ly cân đi cân lại nhiều lần, Tề Thiếu Xung chùi khóe miệng, một bên nhìn học tập, nói: “Cân tiểu ly này cũng không khó dùng… Ngươi tính bạc làm gì?”

Mục Tử Thạch đem bạc chia làm đôi, nhét vào trong bao vải hai người một phần, một phần nhét vào tay áo, nói: “Tổng cộng bốn mươi bảy lượng ba tiền, ngươi tính xem có đủ cho chúng ta chống đỡ đến điền trang không?”

Hai người chưa từng ly khai kinh thành, nhưng đều xem qua tường đồ thiên hạ chư châu, sơn hà địa lý không nói rõ như lòng bàn tay, nhưng cũng xem như trong lòng đã có dự tính, Tề Thiếu Xung nghe ý tứ Mục Tử Thạch mang theo chút khảo giác, vội ngưng thần suy nghĩ, sau một lúc lâu đếm trên đầu ngón tay tinh tế, trình bày: “Điền trang kia ở sâu dưới chỗ giao giới phía tây giữa hai châu, lại đi hướng tây bắc, qua một tòa Nam Kha sơn kéo dài trăm dặm, đó là Ung Lương…”

“Ca ca, ngươi năm đó trí hạ điền trang này quả thật có khả năng tiên đoán, giao giới hai châu vốn là quan phủ nan tra nan cứu, cách chỗ Ung Lương lại gần, nếu nói muốn liên lạc với Phong Tĩnh vương, cũng cực kỳ thuận tiện!”

Lời còn chưa dứt, Mục Tử Thạch giống như bị kinh hách, vội vã liếc nhìn Tề Thiếu Xung, trong đầu chợt hiện lên đôi mắt của Tề Dư Phái, thu thủy hàm yên ánh xuân giang, cùng Lạc thị cực kỳ tương tự không chút sai biệt?

Trong đầu trống rỗng như hắt chậu nước lạnh, đã muốn sáng trong như gương, Tề Dư Phái từ lúc an bài điền trang này, đã dự đoán được họa ngày hôm nay, hắn chết mặc dù tình nguyện nhưng không cam tâm, lặng lẽ không hé môi để Lạc thị trả thù vô cùng ngoan độc, chẳng tiếc nhiễu loạn thế gian càng không để ý giang sơn rung chuyển!

Tề Thiếu Xung gặp Mục Tử Thạch sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, vội hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Không thoải mái?”

Mục Tử Thạch a một tiếng, miễn cưỡng cười nói: “Không có… Ân, ta sao biết trước, chính là đúng dịp thôi.”

Trong lòng âm thầm quyết định, bí mật này phải theo mình chết tại đây, Tề Dư Phái tuyệt không dung miệng lưỡi thế nhân dằng dặc chỉ trích khinh nhục. Lập tức lấy lại bình tĩnh, gõ bàn nói: “Ngươi còn chưa tính xong đâu, không được giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, mau!”

Tề Thiếu Xung nhức đầu, nói: “Qua Lăng Châu và Cảnh Châu là Hạ Châu, Lăng Châu bảy phủ mười tám huyện, Cảnh Châu nhỏ hơn, năm phủ thôi, chúng ta duyên quan đạo đi, tiến vào Hạ Châu đi về phía Tây, cách sáu huyện chính là điền trang kia… Tính toán một ngàn vài trăm lộ, ba bốn tháng nhất định tới rồi, bạc một ngày ấn ba tiền sử dụng, cũng vừa đủ!”

Mục Tử Thạch nghe xong, mân miệng cười nói: “Tính tốt lắm, rất cẩn thận, số lượng không có gì sai.”

Tề Thế Xung lại hết sức nghi ngờ: “Ta không tin! Ngươi cười đến xấu xa như vậy, chắc chắn có quỷ!”

Mục Tử Thạch nhẫn cười nói: “Ngươi là tính toán một đường này chúng ta đều đi bộ?”

Tề Thiếu Xung sửng sốt: “Đúng nga, chúng ta có thể đáp xe ngựa bên đường.”

Mục Tử Thạch sờ mặt hắn, thở dài nói: “Thiếu Xung, ngươi tính tình kiên nhẫn cũng nhận thức khi biến thông, nhưng dù sao tuổi nhỏ chưa từng nếm qua khổ, nếu là ngày ngày màn trời chiếu đất đi hai ba chục dặm, chỉ sợ không đến mười ngày liền sinh bệnh, ngươi xem lúc này bất quá mới hai ngày, thịt dưới cằm đã mất… Nhưng dài hơn chút tâm nhãn thiếu đi chút thịt cũng không tồi.”

Tề Thiếu Xung rụt cổ: “Sẽ không, ta đã hai năm không sinh bệnh.”

Mục Tử Thạch không để ý thêm, chỉ nói: “Hơn nữa ngươi đã quên nhiều cách tính toán, chúng ta ba bốn tháng chẳng lẽ không cần mua ít đồ mới hài tất? Vào thành ra thành phải nộp thuế thành môn, vạn nhất lại phát sinh chuyện gì, tỷ như bạc bị đánh mất? Tỷ như bị bệnh phải thỉnh đại phu mua thuốc không thể thượng lộ? Tỷ như gặp mưa to gió lớn chậm trễ hành trình? Thậm chí… quan phủ nghiêm tra phong tỏa cửa thành?”

Tề Thiếu Xung càng nghe sắc mặt càng hỏng, đợi Mục Tử Thạch nói xong, khóe miệng hắn đã muốn giống như trăng lưỡi liềm: “Đúng vậy, nên làm cái gì bây giờ?”

Mục Tử Thạch thấy hắn ủ rũ đến đáng yêu, nhịn không được cảm thấy thú vị đùa nói: “Yên tâm đi, dù sao hiện tại là mùa đông, không có bạc cũng có bó lớn gió tây bắc có thể uống.”

Tề Thiếu Xung khóc không ra nước mắt, đột nhiên rất tò mò hắn là không phải như vậy cùng Tề Dư Phái nói chuyện đi.

Mục Tử Thạch trở về sắc mặt đoan chính nói: “Đêm dài lắm mộng, chúng ta sớm một ngày đến điền trang mới yên tâm một ngày, ngày mai ta liền hỏi điếm chưởng quỹ, Hoàng Nê trấn có xe ngựa đi Lăng Châu không, chỉ cần vào thành, chúng ta tận lực quá giang đi nhanh… Nhưng chỗ giao giới châu phủ, nếu không tìm được xe ngựa bên đường, chúng ta chỉ có thể tự mình đi, Thiếu Xung, ngươi phải chịu đựng.”

Tề Thiếu Xung dùng sức nắm hai ngón tay Mục Tử Thạch, nói: “Ngươi cũng vậy, chúng ta cùng nhau!”

Mục Tử Thạch lẳng lặng dừng ở hắn, đáy mắt chậm rãi bịt kín một tầng thủy quang trong suốt, Tề Thiếu Xung trong lòng kỳ quái hắn như thế nào dễ dàng cảm động đến khóc như thế, lại nghe Mục Tể Thạch giận tím mặt nói: “Ngươi niết tay ta đau muốn chết!”

Tiểu nhị khách điếm này quả thật chịu khó, trong chốc lát Vương Tam đã thu thập xong bát đũa nhanh đưa tới hai dũng nước ấm lớn cùng vật tạo sừng, còn có hai miên bố lí y mới tinh: “Dùng xong ngài liền gọi một tiếng, ta lại đến đem dũng ra, ngày rất lạnh, tắm rửa sẽ khoan khoái.”

Tề Thiếu Xung bản thủ bản cước, thiếu người hầu hạ rất giống tiểu lão hổ không có móng vuốt biến thành tiểu kê, đứng trong dũng ướt sũng, vẻ mặt hết sức vô tội: “Ca ca… Ta sẽ không.”

Nói xong múc một biều nước dội lên tóc, rồi dùng tạo sừng chà sát.

Mục Tử Thạch khi còn bé ăn mặc đi lại hết thảy đều là chính mình động thủ, giờ đây bất quá lặp lại hồi ức cũ, tuy có chút xa lạ, nhưng cũng rất nhanh lưu loát hẳn lên.

Tề Thiếu Xung trần trụi trúng vài câu này, cảm giác so với bình thường càng thêm thẹn, từ da đầu hồng thẳng xuống lòng bàn chân, than thở nói: “Ngươi không thể chờ ta mặc xong quần áo hãy răn dạy?”

Mục Tử Thạch hung tợn chà lưng hắn, thanh âm lại như kim ngọc sáng trong vân đạm phong khinh: “Ta huấn ngươi chẳng lẽ còn phải tắm rửa sạch sẽ dâng hương tra hoàng lịch ném vỏ rùa bói quẻ, rồi chọn ngày tốt trời trong nắng ấm xuân về hoa nở?”

Tề Thiếu Xung cúi đầu: “Không phải…”

Mục Tử Thạch đánh vào mông hắn một cái: “Xoay người!”

Tề Thiếu Xung lau nước trên mặt, ngoan ngoãn xoay người, lại nghe Mục Tử Thạch oang oang nói: “Từng trải mà không hiểu, đúng là ngu ngốc, ngươi trước đây ngu ngốc, cái sai thứ nhất, ta nói rõ một lần, ngươi thế nhưng không vui mừng khi nghe góp ý phê bình quá bộc trực, cái sai thứ hai, đã sai còn cãi, cãi lại không thắng, trong tâm còn tồn oán hận, ngươi cũng biết đạo lý Tần nghe điều xấu mà vong Hán hảo mưu nghe điều tốt mà hưng? Có biết cải thân chi quá thiên thân chi thiện vị chi tu thân? Có biết…”

Tề Thiếu Xung khẩn cấp giải tỏa tâm can thống khổ lớn tiếng nói: “Ta sai lầm rồi! Ta thật sự sai lầm rồi!”

Hết chính văn đệ tứ thập chương

Single Post Navigation

2 thoughts on “[TTTCH] Chương 40

  1. Này chính là dạy chồng từ thuở còn thơ a=)))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: