๖ۣۜTiêu ๖ۣۜDao ๖ۣۜThư ๖ۣۜQuán

Thế gian nan đắc song toàn pháp… Bất phụ như lai, bất phụ khanh.

[BTBT] Chương 8

Chương thứ tám

13179107_838477166296002_5299386582833319231_n

Trong phiếu ăn của Yến Phi chỉ còn bốn mươi đồng. Sau một ngày lao động, phía dưới hắn không mặc đồ lót mà tiến vào trong ổ chăn ngủ. Quần lót đã giặt sạch, hắn không cần phải mặc quần ngủ nữa, hắn chịu không nổi. Bất quá tướng ngủ của hắn rất tốt, nằm ngay ngắn, hẳn là mệt muốn chết rồi, hô hấp nhẹ nhàng ngủ thật say. Thời điểm cơm chiều, Tiêu Bách Chu cùng Vệ Văn Bân xuất phát từ tâm lý ác liệt nào đó, không gọi Yến Phi dậy đi ăn cơm. Yến Phi vừa ngủ liền trực tiếp ngủ thẳng tới khi chín giờ tối mới tỉnh lại.

Cầm lấy đồng hồ báo thức bằng nhựa, Yến Phi xoa xoa cái bụng đói đến phát đau. Đi xuống nhìn qua một chút, trong ký túc xá một người cũng không có, chẳng lẽ đêm nay có tiêt học? Nhìn sang bên chiếc giường đối diện của người bạn cùng phòng cả ngày nay vẫn chưa hề xuất hiện, Yến Phi mặc áo sơmi rồi xuống giường, vạt áo sơ mi quá dài lộ ra đôi chân dài nhỏ. Vóc dáng của Yến Phi không cao, nhưng mà chân lại vừa dài vừa nhỏ. Nếu trong nhà có điều kiện tốt, hắn phải có vóc dáng cao lớn mới đúng. Mặc vào quần thể thao, Yến Phi lại sờ sờ đôi giày thể thao đặt ở ngoài cửa sổ, còn hơi ướt. Bụng thật đói, Yến Phi ló đầu qua cửa sổ nhìn vườn hoa nhỏ bên ngoài. Giữa tòa nhà số năm và tòa nhà số sáu có một vườn hoa nhỏ, hai tòa nhà chỉ có một cổng ra vào, cho nên vườn hoa nhỏ này được coi như là nửa khép kín. Mỗi khi phơi chăn hay quần áo mọi người đều đến vườn hoa nhỏ này. Một thân quần áo vải thô của Yến Phi cũng phơi trong vườn hoa nhỏ, suy nghĩ một chút xem nên giải quyết vấn đề lương thực của mình như thế nào, Yến Phi xỏ dép lê đi ra ngoài lấy quần áo. Sau khi mang quần áo vào, hắn lại kéo dép lê đi xuống siêu thị trường học.

Một đồng hai xu, mua được một cái bánh mì cực rẻ, Yến Phi thực cảm kích siêu thị trường đã chiếu cố sinh viên đặc biệt nghèo khổ như hắn. Thực phẩm giá cả nếu giống như siêu thị ở bên ngoài, hắn sẽ rất thảm.

Trong phích không có nước nóng, Yến Phi mới nhớ ra cho tới giờ mình còn chưa có đun nước nóng sôi. Phòng tắm chỉ có nước lạnh, Yến Phi ban ngày tắm rửa cũng là bằng nước lạnh. Trong phích của Tiêu Bách Chu cùng Vệ Văn Bân có nước nóng, Yến Phi thực tự giác từ trong phích hai người lấy ra một ít nước nóng. Hai người hai cái phích nước nóng, hắn cầm mỗi cái đổ ra một ít, cũng không phát hiện được là hắn đã từng động qua. Hắn rất khát, lại không có tiền mua nước khoáng, chỉ có thể mượn tạm. Lại nhân cơ hội lật mấy quyển sách mà hai người đặt ở trên bàn, Yến Phi cuối cùng cũng biết được hai người bạn cùng phòng này tên là gì.

Uống hết một cốc nước, Yến Phi lúc này mới có thời gian cẩn thận nhìn xem nguyên chủ của khối thân thể này để lại những đồ vật gì. Ba ngăn kéo cũng không có khóa lại, trong ngăn kéo cũng chẳng có đồ vật gì, chỉ có bút cùng với vở ghi chép gì đó. Trên giá sách đặt mấy cuốn sách rời rạc, không giống như ba người kia trên giá sách đều đầy. Trừ bỏ sách trong chương trình học dường như không có loại sách nào khác. Yến Phi có thể hiểu được tự ti của Yến Phi trước kia, nếu không phải hắn là sống lại, hắn cũng sẽ tự ti.

Ở trong ngăn kéo, Yên Phi tìm được thời khóa biểu của chương trình học. Đối chiếu một chút với thời khóa biểu, ngày mai thứ năm, hắn có hai tiết học, buổi chiều có bốn tiết, xem ra vẫn còn thời gian để tới căn tin làm thêm.

“Ai, tiền ơi, một đồng tiền bức chết một hảo hán.” Ngẫm lại bản thân ngay cả tiền để mua chai nước cũng không có, Yến Phi không khỏi cảm khái. Kiếp trước trước khi tự sát, hắn trên danh nghĩa đem hơn ba trăm vạn gửi trong ngân hàng, ngoại trừ năm mươi vạn gửi cho mẹ hắn, còn lại chia làm ba phần phân biệt cấp cho Nhạc Thiệu, Tôn Kính Trì cùng Tiêu Tiếu. Ba đứa nhỏ kia có thể nói là một tay hắn nuôi lớn, đối với hắn có một ý nghĩa đặc biệt, cho dù là anh trai ruột của hắn cũng không thể so sánh. Ở trong cuộc sống khiến cho hắn không thể hô hấp đó, ba người bọn họ đã đem lại cho hắn rất nhiều niềm vui.

Ánh mắt có chút mơ hồ, Yến Phi kiềm chế mong nhớ của chính mình. Năm năm… Đã qua năm năm… Hắn là Yến Phi, không phải Chung Phong. Mặc kệ có bao nhiêu mong nhớ ba người kia, hắn cũng sẽ không xuất hiện ở trước mặt bọn họ nữa. Hắn không muốn đánh vỡ cuộc sống vốn đã yên ổn bình lặng của ba người bọn họ. Nhìn thời khóa biểu, suy nghĩ của Yến Phi lại trôi về một kiếp trước. Tiêu Tiếu dây thần kinh trên mặt có chút thiếu hụt, khi còn nhỏ thích nhất là được hắn ôm; Nhạc Thiệu tính tình là nóng nẩy nhất; Kính Trì thì rất quậy phá. Nếu nói mỗi khi chịu áp lực gia đình mà họa thành tranh, vậy thì ba người kia chính là bạo lực. Cho nên hắn luôn ở một bên nhìn ba người họ cãi vả đánh nhau, bởi vì đó là phương thức để cho bọn họ có thể phát tiết. Đúng vậy, ba người kia tính tình càng ngày càng không tốt, hẳn cũng là liên quan tới việc hắn dung túng bọn họ đi. Chẳng qua, hắn chính là muốn cưng chiều bọn họ như vậy đó.

“Cạch.”

Cửa mở, Yến Phi theo bản năng quay đầu lại, nhìn người mới vào mỉm cười: “Đã về rồi à. Đêm nay không có tiết học sao?” Hắn vừa rồi ở trên thời khóa biểu thấy được, đêm nay có một môn học bắt buộc. Chỉ là tất nhiên, bạn cùng phòng của hắn không có cái lòng tốt kia.

Vừa vào cửa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của người kia, Tiêu Bách Chu hơi sửng sốt, lập tức lại có chút phiền não. Hắn không thừa nhận bản thân mình có điểm chột dạ, hắn thừa nhận bọn họ là cố ý không gọi người này.

“Đừng quên đổi dép lê, nhìn xem sàn nhà hôm nay rất là sạch sẽ.” Yến Phi chuyển đề tài. Tiêu Bách Chu sắc mặt âm trầm thay dép lê, Vệ Văn Bân mang giày thể thao trực tiếp tiến vào. Yến Phi nhíu nhày, nhịn xuống. Còn có một người nữa tiến vào, Yến Phi giương mắt vừa mới thấy, liền sững sờ ngay tại chỗ: “Tiểu Dương?!”

Ánh mắt đối phương lạnh lùng, Yến Phi mới ý thức được sai lầm của mình, cười mỉa: “À, bạn học Tiêu Dương, tôi hôm nay mới vừa lau sàn nhà, lau rất nhiều lần, cậu đổi dép lê đi.”

Tiêu Dương, là người ngủ ở giường đối diện của Yến Phi, hắn bày ra vẻ mặt không hờn giận đưa mắt một phen đánh giá người vừa nói, trầm mặc không nói một câu nào đi tới trước giường của mình, thay dép lê. Vừa rồi người kia gọi hắn là ‘Tiểu Dương’ đi. Chỉ có người lớn tuổi hơn thân thiết với cậu với có thể gọi cậu là ‘Tiểu Dương’. Bất quá thói quen vào phòng đổi giày là thói quen của hắn, Tiêu Dương không chú ý tới sàn nhà sạch bóng sáng ngời, thay giày xong liền đi rửa mặt.

Yến Phi còn đang nhìn chằm chằm vào thời khóa biểu, tâm tư lại hoàn toàn không đặt ở trên đó. Tiểu Dương lại là bạn cùng phòng của hắn! Yến Phi xoa huyệt thái dương đang ẩn ẩn đau. Hắn có thể nói rằng mệnh của hắn quá tốt rồi không? Nghĩ tới anh trai của Tiêu Dương là ai, tâm của Yến Phi liền kinh hoàng. Hắn hung hăng cắn đầu lưỡi, làm cho mình bình tĩnh lại. Hắn là Yến Phi, là Yến Phi, không phải Chung Phong!

Vệ Văn Bân hiển nhiên nhìn thấy dáng vẻ nịnh nọt vừa rồi của Yến Phi đối với Tiêu Dương liền cực kỳ chán ghét. Tiêu Dương gia thế hiển hách, bọn họ cũng biết, tuy rằng tốt tới trình độ nào thì bọn họ cũng không quá rõ lắm, nhưng nhìn thái độ cung kính của giáo viên cùng với viện trưởng đối với hắn ta, bọn họ cũng không phải đồ ngốc. Gia đình Tiêu Dương ở đế đô không phú tức quý. Tuy rằng Tiêu Dương bình thường biểu hiện không hề phách lối, nhưng mà loại ngạo khí từ trong xương cốt này vẫn là che giấu không được. Vệ Văn Bân cùng Tiêu Bách Chu quan hệ có chút tốt hơn, hai người đối với Tiêu Dương không xa không gần, xã giao rồi thôi. Tiêu Dương đối với Yến Phi cho tới bây giờ vẫn là loại thái độ không phản ứng, hơn nữa Tiêu Dương một tuần thì có tới ba bốn ngày buổi tối về nhà, Yến Phi càng không thể nào cùng hắn nói chuyện. Bất quá biểu hiện vừa rồi của Yến Phi không giống như thế, Vệ Văn Bân trong lòng càng thêm khinh thường Yến Phi.

A, Tiểu Dương đã lên đại học… Yến Phi đem thời khóa biểu để vào trong ngăn kéo, đối với bản thân cười cười. Đừng nghĩ nữa, cho dù Tiểu Dương và hắn ở chung một ký túc xá, bọn họ cũng là người của hai thế giới. Trước hết nên nghĩ xem phải làm sao mới kiếm tiền, chung quy không thể mỗi ngày đều tới căn tin báo danh đi.

Đợi tới khi ba người kia rửa mặt xong, Yến Phi vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, cũng không nói thêm gì nữa, sau khi rửa mặt đánh răng liền leo lên giường. Hắn hôm nay đã rửa chân vài lần, tuyệt đối sạch sẽ.

Trên giường, ở trong chăn cởi ra quần thể thao, Yến Phi mặc áo ngủ cùng với quần lót, chỉnh đồng hồ báo thức chuẩn bị đi ngủ. Nằm nghiêng qua, mặt hướng vách tường, hiện tại có thể nói Yến Phi không xu nào trong người, tràn ngập trong đầu đều à nghĩ xem nên tìm cách nào để kiếm tiền. Đầu tiên cần giải quyết chính là vấn đề tiền vốn, cũng không biết khi nào thì tiền lương làm thêm trong trường mới phát, hơn nữa chút tiền này hoàn toàn không đủ để hắn làm phí sinh hoạt, tựa hồ chỉ còn cách là vay tiền trước. À, chủ nhân ở giường đối diện kia của hắn là một người rất có tiền, nhưng… Yến Phi cười khổ, quên đi.

Mười một giờ, đèn ở ký túc xá tắt. Yến Phi vẫn còn chưa ngủ, ngón tay ở di di trên tường, nghĩ biện pháp. Tiêu Bách Chu ngủ ở giường sát bên cạnh bật đèn pin lên liền thấy được Yến Phi chưa ngủ. Nhìn thấy hắn mặc áo sơmi của chính mình, nghĩ tới hai chiếc quần lót còn đang phơi, Tiêu Bách Chu cả người đều không thoải mái. Đám quần áo này chỉ sợ Yến Phi có trả trở về thì y cũng tuyệt đối sẽ không mặc lại nữa! Cũng không biết là tức giận với ai, Tiêu Bách Chu mạnh mẽ nằm xuống, cầm cuốn tiểu thuyết tiếp tục soi đèn pin để đọc, không quản ánh sáng đèn pin có thể ảnh hưởng tới

Yến Phi đang ngủ ở bên cạnh hay không.
Yến Phi quả thực bị ảnh hưởng, nhưng mà ở ký túc xá tập thể, chỉ có thể nhẫn nại. Cuộn mình lại, một tay che mắt, Yến Phi làm cho chính mình ngủ. Từ ngày mai trở đi, hắn sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, bắt đầu một cuộc sống tự do thoải mái của riêng mình. Yến Phi gợi lên khóe môi, ngón tay đã khẩn trương muốn cầm lấy cọ vẽ.

Phơi ở ngoài cả một buổi tối, lại nhờ vào thời tiết ưu ái, thời điểm sáng sớm, quần áo cùng với quần lót đều đã khô, nhưng mà tất thì vẫn còn hơi ẩm. Yến Phi ở trong phòng tắm thay quần áo, đem đồ lót và quần mà Tiêu Bách Chu cho hắn mượn ngâm ở trong thau giặt, trên chân xỏ đôi dép lê. Tiêu Bách Chu nhìn Yến Phi khôi phục một thân quần áo giá rẻ, bĩu môi: 【Quả nhiên người đẹp vì lụa, ngựa dựa vào yên. Vừa đổi quần áo khác, lập tức biến thành dế nhũi.】

Yến Phi sắc mặt bình tĩnh căn cứ theo thời khóa biểu đầu tiên cầm sách rời khỏi ký túc xá. Đi xuống căn tin mua một quả trứng gà, Yến Phi trên đường đi tới lớp học giải quyết xong bữa sáng của mình. Buổi sáng ở lớp học, trong phòng học đã có người ngồi. Yến Phi tìm một vị trí ở hàng cuối cùng rồi ngồi xuống. Hai tiết học này là tiết học chuyên ngành —– kỹ thuật toán học (phục biến hàm số cùng biến đổi tích phân).

Yến Phi lật sách giáo khoa, xoa thái dương, hắn chuyển chuyên ngành học được không? Cho dù kiếp trước hắn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của đại học Đế Đô, nhưng là sinh viên của chuyên ngành quản lý kinh doanh và chuyên nghiệp thiết kế! Yến Phi trước kia như thế nào lại đi chọn cái chuyên ngành truyền thông kĩ thuật này? Thực sự là mệt chết người.
Yến Phi nhìn những con số và đống công thức liền phát sầu, trong lúc đó những sinh viên khác cũng lục tục đi vào lớp học. Nhìn thấy Yến Phi, người nhận ra hắn không khỏi lén lút thì thầm chỉ trỏ. Bất quá Yến Phi không có tâm tư để ý tới, có dù có tâm tư hắn cũng mặc kệ. Đời trước sống nghẹn uất như vậy, đời này hắn sẽ không để cho những kẻ chẳng liên quan gì ảnh hưởng tới tâm tình cùng cuộc sống của hắn.

“Yến Phi, cậu không sao chứ?”

Có người đi đến đây, Yến Phi ngẩng đầu, nhìn hai giây, hắn mới nhớ được ra người này là ai.

“Lớp trưởng.”

Lớp trưởng Đàm Tố chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh của Yến Phi: “Có ai ngồi chỗ này chưa?”

“Không có.” Yến Phi ngoài miệng đáp, trong lòng cũng không hy vọng lớp trưởng sẽ ngồi ở chỗ này, hắn đối với người xa lạ vẫn luôn có thói quen bảo trì khoảng cách. Đáng tiếc Đàm Tố không có nghe được tiếng lòng của hắn, ngồi xuống bên cạnh Yến Phi. Yến Phi tầm mắt lia nhanh qua dán nhãn trên sách của Đàm Tố, rốt cuộc cũng biết được tên lớp trưởng.

“Cha của cậu về rồi à?” Đàm Tố thân thiết hỏi.

Yến Phi gật gật đầu: “Về rồi.”

Trong trí nhớ không có nhiều ấn tượng với Đàm Tố, Yến Phi đoán vị lớp trưởng này cũng chỉ là bởi vì hắn ‘tự sát’, cho nên mới tới đây biểu hiện tình bạn thân thiết đi. Có không ít bạn học đi ngang qua, cũng có không ít bạn học đang trộm nhìn Yến Phi. Yến Phi tựa như con khỉ ở trong vườn bách thú, bị người khác ngắm nghía, bị người khác nghị luận. Yến Phi đều làm như không phát hiện, tiếp tục chiến đấu với đám công thức toán học rối rắm.

“Yến Phi, sau này cuộc sống hay học tập nếu như có điều gì khó khăn cậu có thể nói với tôi. Chúng ta là bạn học, giúp đỡ cho nhau là việc nên làm.” Đàm Tố hẳn là sợ Yến Phi lại xảy ra chuyện, đặc biệt nói.

Yến Phi cười cười: “Tôi không sao. Trước kia đầu bị sét đánh cho nên cứ rúc vào sừng trâu. Lớp trưởng, tôi muốn hỏi, nếu thi lại có phải sẽ phải nộp tiền?”

Đàm Tố hơi sửng sốt, bất quá lập tức nghĩ tới học lực của Yến Phi quả thực không tính là quá tốt. Tuy rằng trước mắt chưa thi lại lần nào, nhưng mà cũng bị phân loại học lực trung bình, hắn trả lời: “Thi lại một môn nộp năm mươi đồng, thi lại hai lần không qua thì phải học lại.”

Năm mươi đồng, trong tiềm thức của Yến Phi mà nói thì đúng là không nhiều lắm, nhưng hai lần thi không qua phải học lại thì có chút phiền phức. Xem ra vẫn nên cố gắng kiếm tiền, hoặc là nghỉ học, hoặc là chuyển chuyên ngành. Yến Phi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Nếu học tập có gì khó khăn thì cứ tới tìm tôi.” Yến Phi xảy ra chuyện, Đàm Tố bị chủ nhiệm lớp cùng với chủ nhiệm khoa giáo huấn một phen, đối với Yến Phi rất là tức giận. Nhưng mà hắn là lớp trưởng, không muốn ngày sau lại bị răn dạy tiếp, đành phải đi trấn an Yến Phi.

Yến Phi kiếp trước sinh ra trong gia đình danh gia, tốt nghiệp xong liền gia nhập ngành chính phủ, mỗi ngày giao tiếp đều là những kẻ lão luyện, hắn làm sao không phát hiện ra Đàm Tố đang nói một đằng nghĩ một nẻo. Ở trước mặt hắn, đám sinh viên chưa bước ra ngoài xã hội này quả thực còn quá non. Cũng khó trách trong trí nhớ của Yến Phi trước kia không có cái người tên Đàm Tố này.

“Được, nếu có chỗ nào không hiểu, tôi sẽ hỏi lớp trưởng. Cảm ơn.” Yến Phi không thân thiết cũng không xa cách trả lời, rồi quay đầu lật sách của mình. Đàm Tố cũng không nói chuyện với Yến Phi nữa, vừa lúc có người gọi hắn, Đàm Tố tìm một lý do rồi rời đi. Yến Phi cũng không để ý.

Tám giờ, giáo viên vào lớp. Yến Phi ngẩng đầu lên, hắn không nhận thức người này, rời khỏi trường học nhiều năm như vậy, hiện tại đã có rất nhiều giáo viên mà hắn không biết. Quét mắt một vòng, hắn thấy được Vệ Văn Bân cùng Tiêu Bách Chu ngồi ở hàng ghế giữa. Hai người ngồi cùng nhau, xem ra quan hệ không tồi. Rồi Yến Phi mới phát hiện ra Tiêu Dương ngồi ở vị trí đầu tiên, bên cạnh còn có một nữ sinh. Yến Phi không khỏi cười thầm, thằng nhóc này chẳng lẽ đã có bạn gái?

Tiêu Dương nhỏ hơn Tiêu Tiếu tám tuổi. Mẹ của Tiêu Tiếu tuy rằng là xuất thân từ quân nhân thế gia, nhưng mà đối với Tiêu Tiếu kỳ thực rất yêu thương. Hơn nữa Tiêu Tiếu bẩm sinh mặt liệt, nói đơn giản chính là trời sinh mặt than, mẹ Tiêu đối với cậu càng thêm cưng chiều. Mãi tới khi Tiêu Tiếu bảy tuổi, nhìn thấy cậu được Chung Phong chiếu cố, ngoại trừ khuôn mặt than ra thì tính cách rất khỏe mạnh, Tiêu mẫu mới có thêm Tiêu Dương. Tiêu Tiếu năm tám tuổi có em trai, nhưng mà người thân thiết nhất đối với cậu vẫn là hai người bạn thân Nhạc Thiệu cùng Tôn Kính Trì, còn có người anh trai Chung Phong mà cậu thích nhất.

Nhưng mà Tiêu Dương như thế nào lại chọn cái chuyên ngành biến thái như thế này? Tiêu Dương tuy rằng không thích cười, nhưng mà tuyệt đối là một đứa nhỏ có cơ mặt khỏe mạnh. Dựa vào sự bồi dưỡng của Tiêu mẫu và Tiêu phụ đối với cậu ta, tương lai khẳng định sẽ tiến vào chính giới. Chỉ cần xuất thân danh giáo, có bối cảnh, con đường làm quan của Tiêu Dương sau này tuyệt đối là thuận buồm xuôi gió, cậu ta hoàn toàn không cần phải tra tấn bản thân như vậy. Yến Phi nghĩ mãi cũng không hiểu.

Nghe giảng khoảng mười phút, Yến Phi hoàn toàn không hiểu gì, cho nên hắn dứt khoát không nghe nữa. Mở ra trang thứ nhất của cuốn sách, Yến Phi tự mình cố gắng, tự học thành tài.

Thời điểm hai tiết học kết thúc, Yến Phi còn ngồi tại chỗ không hề động đậy, đang đọc sách. Các sinh viên rời khỏi lớp học đồng thời cũng không quên đối với người vừa tự sát kia chỉ trỏ một phen. Tiêu Bách Chu cùng Vệ Văn Bân đi qua chỗ Yến Phi đang ngồi, đặc biệt nhìn hắn vài lần, mà đồng dạng đi ngang qua còn có Tiêu Dương đang trầm mặc nghe nữ sinh bên người nói chuyện, nhìn cũng không liếc nhìn Yến Phi lấy một cái, rời khỏi phòng học.

 

Hết chương thứ tám

Single Post Navigation

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: